Trang

Featured Posts

Vợ tôi ngoại tình cùng lúc với hai người đàn ông


Sự đau đớn khủng khiếp đã giết chết cả con người tôi, khi mà vợ tôi thú nhận đã quan hệ xác thịt nhiều lần với hai người đàn ông đó. Một người nhỏ hơn vợ tôi 10 tuổi và một người là bạn thân của tôi, bạn thân của vợ chồng tôi. Thật là cay độc và tàn nhẫn quá phải không các bạn? Bây giờ tôi phải làm sao

Tôi là một đọc giả hay xem ở mục Tâm sự, nhưng không ngờ hôm nay tôi lại gửi tâm sự của tôi đến chuyên mục tâm sự để anh chị và các bạn cho tôi những lời khuyên. Tôi chẳng biết phải làm sao đây khi người vợ thân yêu nhất của cuộc đời tôi đã đem đến cho tôi sự đau đớn, tàn nhẫn, và quá độc ác. Tôi đã hoàn toàn sụp đổ, tôi đã mất tất cả. Trong tôi giờ đây chỉ hiện lên hai chữ giết người và giết người.
Tôi là một người đàn ông rất hạnh phúc, có một người vợ đẹp và hai đứa con trai xinh xắn dễ thương. Chúng tôi đã sống chung với nhau 20 năm, vợ tôi lúc nào cũng quan tâm săn sóc yêu thương chiều chuộng tôi và những đứa con của chúng tôi. Riêng tôi là một người cha gương mẫu, một người chồng tốt, luôn quan tâm đến vợ và các con, tin tưởng tuyệt đối vào hạnh phúc mà mình đang có. Vậy mà...
Hôm nay tình cờ tôi phát hiện vợ tôi đã ngoại tình. Trong máy di động của vợ tôi ở mục tin gửi đi vợ tôi đã gửi những tin nhắn yêu thương thắm thiết đến với tình nhân của mình. Mà điều đau đớn là vợ tôi ngoại tình một lúc với hai người đàn ông đã có gia đình. Thật là đau đớn quá. Thử hỏi các bạn còn ai đau đớn hơn tôi không?
Nhưng các bạn ơi, sự đau đớn khủng khiếp của tôi chưa dừng lại ở đó, mà nó còn tàn độc giết chết cả con người của tôi, khi mà vợ tôi thú nhận đã quan hệ xác thịt nhiều lần với hai người đàn ông đó. Một người lại nhỏ hơn vợ tôi 10 tuổi và một người là bạn thân của tôi, bạn thân của vợ chồng tôi. Thật là cay độc và tàn nhẫn quá phải không các bạn?
Hiện tại vợ tôi năn nỉ tôi cho làm lại cuộc đời, ăn năn hối cải và hứa sẽ quên hai người đó. Nhưng trong tôi đã hoàn toàn sụp đổ, tôi chưa có một giải pháp nào giải quyết việc này cả. Bây giờ tôi biết phải làm sao đây? Vì danh dự gia đình, vì danh dự vợ tôi và vì danh dự của con trai tôi, tôi phải im lặng sống trong đau đớn nhục nhã? Hay là vì ghen tuông tôi phải trả thù giết đi cả ba người đã làm khổ tôi? Hay là tôi phải bỏ nhà sống xa các con của tôi, chôn vùi cuộc đời ở một phương trời nào đó để quên đi sự đau đớn xé nát con tim của tôi.
Các bạn ơi? Bây giờ tôi phải làm sao, xin tất cả hãy cho tôi những dòng tâm sự chân tình, để cho tôi biết cuộc đời này có còn ý nghĩa gì không? Có còn phải sống khi con tim đã tan nát hết không?

Tự sự của cô bé “nghiện” đàn ông

Đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ có hình ảnh bạn trai. Mà lạ lắm, tôi nghĩ hết người này đến người khác. Hình như ai tôi cũng thích. Cứ có con trai rủ đi chơi là tôi thích và đi ngay...


Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ ai cũng được hưởng thụ  những niềm vui hay những đau khổ, khắc sâu trong tâm trí không bao giờ phai mờ. Tôi đã đau những nỗi đau như thế.

Tôi cứ băn khoăn mãi, có nên kể ra không. Suy nghĩ mãi, tôi quyết định kể chuyện này để bày tỏ nỗi lòng mình, hy vọng mình sẽ dễ chịu hơn.

Tôi là đứa con gái dậy thì sớm. Mười ba tuổi tôi đã có bạn trai. Chính vì vậy mà tôi chểnh mảng học hành. Khi lên lớp sáu, tôi hoàn toàn không thể học hành gì được nữa. Suốt ngày rủ bạn đi chơi, hát karaoke, đàn đúm. Khi nhà trường thông báo cho ba má tôi việc tôi chểnh mảng học hành thì đã muộn. Tôi không thể trở lại trường học được nữa…

Đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ có hình ảnh bạn trai. Mà lạ lắm, tôi nghĩ hết người này đến người khác. Hình như ai tôi cũng thích. Cứ có con trai rủ đi chơi là tôi thích và đi ngay. Có đứa bằng tuổi tôi, có đứa lớn hơn vài tuổi; thậm chí có người lớn hơn tôi đến vài chục tuổi tôi cũng thích.

Biết tính khí bất thường của tôi, ba mẹ cấm tiệt không cho tôi ra khỏi nhà. Bị nhốt trong nhà tôi càng nghĩ nhiều hơn đến con trai. Tôi bốc máy điện thoại gọi cho hết người này đến người kia. Có cuộc gọi đến gần một tiếng đồng hồ.

Cuối tháng nhìn hóa đơn tiền điện má tôi hốt hoảng vì cước phí lên đến gần một triệu đồng. Ba tôi tức điên lên, vớ cây chổi lông gà, trở đầu cán quất liên hồi vào người tôi, cho đến khi cán chổi nát te tua, ông mới vứt nó vào xó nhà thở dốc.

Lạ thay, tôi không khóc. Tôi cứ trơ ra như thách đố. Ông tức tối nói trong hơi thở dốc: “Tao sẽ xích chân mày lại”. Có lẽ do má tôi phản đối nên tôi chưa bị xích nhưng máy điện thoại thì bị khóa lại vì ba má tôi đã rút kinh nghiệm.

Gần một tuần sau má tôi động viên: “Nếu con không muốn học nữa thì má xin cho con đi làm. Con mới chưa đầy 14 tuổi sợ người ta không nhận trẻ con vào làm việc nhưng má có người bạn có cơ sở dệt khăn, công việc cũng nhẹ nhàng, má xin cho con đến đó làm cho khuây khỏa”.

Tôi chẳng có chút ham thích gì đi làm cả nhưng nếu đi làm tức là tôi được ra ngoài, được tự do, được giải thoát. Tôi đồng ý ngay. Hôm sau, khi đã dặn dò đủ thứ má tôi chở tôi đến cơ sở dệt khăn.

Chủ cơ sở là người đàn ông cùng học phổ thông với má tôi ngày trước. Má tôi dặn ông là không được cho tôi ra ngoài, hết giờ làm má tôi sẽ đến chở về. Ông bảo má tôi cứ yên tâm đi, đã vào đây làm thì chẳng còn thời gian đi đâu nữa. Ngày đầu tiên đi làm, tôi chưa được giao việc gì cụ thể, chỉ sắp xếp những đống khăn, đống sợi, thu dọn cái này cái kia, làm quen với những máy dệt, máy quay, máy sấy…

Ông chủ đã cẩn thận giao việc quản lý tôi cho một thanh niên chừng ngoài 20 tuổi. Anh có dáng người nhỏ thó, quê kệch. Tôi đoán anh ta có lẽ là dân tỉnh lẻ. Nhưng bù lại anh làm việc rất chăm chỉ, tính tình hiền lành ngay thật.

Tôi để ý trong một ngày anh không hề nặng lời với ai câu nào. Nhận xét đầu tiên của tôi về anh là: “Cha này được”. Những ngày sau đó, tôi làm việc dưới sự hướng dẫn chỉ bảo của anh và tôi đã thích anh lúc nào không biết.

Lần này có lẽ không phải chỉ có thích, mà tôi đã yêu anh thì phải. Lúc nào tôi cũng muốn ở bên anh. Đêm về nhà ngủ, chỉ mong cho trời mau sáng, đi làm để được nhìn thấy anh. Má tôi thấy tôi có vẻ ham đi làm, bà tưởng tôi đã thích công việc, bà mừng lắm. Ai có ngờ đâu tôi chỉ thích anh, chứ đâu có thích công việc.

Cuối tuần, má tôi có công việc đột xuất, nên không đón tôi được, tôi mừng rỡ nói “Con tự đi xe ôm về được má đừng lo”. Chiều hôm ấy, hết giờ làm, tôi chủ động mời anh đi chơi, anh đồng ý. Chúng tôi đi ăn tối rồi đi dạo công viên Đầm Sen. Đi bên anh tôi quên mất việc đã hứa với má về đúng giờ. Quá chín giờ tối rồi mà chúng tôi không muốn chia tay chút nào mặc dù biết rằng ngày mai chúng tôi lại sẽ gặp nhau.

Hôm ấy về trễ, tôi đã phải nói dối má là phải ở lại để học thêm một số việc. Có lẽ bà không tin lắm, nhưng vì đang vui, nên má tôi cũng không vặn vẹo gì nhiều. Nhưng đúng là mọi chuyện đều không thể giấu mãi được.

Tôi lại là đứa con gái mới lớn, lại chẳng biết giữ gìn gì nên chỉ tuần thứ hai là mọi người trong cơ sở đều biết quan hệ của hai chúng tôi. Ông chủ gọi điện nói mọi chuyện cho má tôi biết và đương nhiên là bà bắt tôi về ngay, với hy vọng là sẽ cắt đứt được mối tình của chúng tôi.

Ngay ngày hôm sau, tôi đã tìm cách trốn đi với anh...

Những chuyện tình


Có những câu chuyện tình sẽ khiến người dù bi quan nhất vẫn lấy lại được chút hy vọng lãng mạn cho cuộc sống. Trọn vẹn hay dở dang, kỷ niệm tình yêu ấy cũng đã là một phần máu thịt của bạn rồi



Tình yêu giấu kín

Em gặp anh tình cờ, không ngờ rằng mình có thể làm bạn. Em chỉ biết mỗi tên anh, cho đến tận ngày em nhận ra anh dường đã trở nên quá gần gũi - Mình chẳng giấu nhau điều gì.


Chưa bao giờ em nghĩ rồi có ngày, trước em, anh lại là anh - chân thực và mộc mạc đến thế - theo cách anh vẫn bộc lộ mình. Giờ em tự hỏi anh thật sự là ai trong cuộc đời của em.


Em đã đính hôn, nhưng thời gian trôi đi, người ấy ngày càng trở nên xa lạ. Em bối rối. Dường như trái tim em đã thuộc về anh. Nhưng làm sao em có thể có cảm giác này cơ chứ? Em nào có định yêu anh. Anh quá tốt, đến chừng như không có thật.


Em đã nghĩ rằng, chỉ mình em thôi có cảm xúc đó. Để rồi đến một ngày, anh thu hết can đảm thổ lộ rằng anh cũng yêu em. Yêu rất nhiều. Em muốn khóc. Không thể như thế được. Vì cũng như em, anh đã có người khác rồi.

Em cố gắng lẩn tránh, không để mình yêu anh. Bởi em biết như vậy sẽ tổn thương cho mình lắm.


Giờ anh và cô ấy đã chia tay. Anh nói em là người duy nhất chiếm trọn trái tim anh, tâm trí anh. Nhưng em không thể đáp lại thứ tình yêu tròn trịa đó được.


Em vẫn bên người ấy. Tình yêu của chúng ta chẳng có gì sai, chỉ có điều mình đã không tìm thấy nó đúng lúc. 

Em mong rồi đây dù không bên nhau, trong trái tim và trong suy nghĩ anh, em, tình yêu kia vẫn là mãi mãi.   

Nụ hôn bị đánh cắp

Mọi chuyện đã qua đi, chúng tôi không còn bên nhau nữa. Nhưng vì một lẽ nào đó, tôi tin rằng anh vẫn yêu tôi, bây giờ và cả sau này cũng thế.


… Tôi bước đi bên cậu ấy trên con đường nhỏ phía sau trường, cùng trò chuyện như hai người bạn. Nhưng thú thực, tôi rất căng thẳng. Và cậu ấy cũng thế, tôi biết mà.


Bất chợt  cậu ấy vòng tay qua, ôm lấy tôi thật chặt. Tôi cố gắng đẩy cậu ấy để thoát ra, nhưng dường như hai đứa còn lại gần nhau hơn. (Tôi cũng chẳng muốn nhớ cảm giác bị ghì lúc ấy đâu, đau lắm).


 Rồi cậu ấy dịu dàng hỏi tại sao trông tôi lại đầy sợ hãi đến thế. Tôi không trả lời. Cậu ấy hỏi lại. Mặt đối mặt, tôi nhìn vào đôi mắt to, đen, chất chứa những điều bí ẩn đang dán chặt vào mình.


Và giây phút đó, trái tim tôi vỡ òa cùng tình yêu, tâm hồn tôi ước ao được ôm người con trai ấy.  


Tôi chẳng có ý định nói mình thực sự cảm thấy thế nào đâu nhưng trái tim thì đã mở lời: “Vì tớ yêu cậu. Yêu rất nhiều…”.


Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tôi sang vệ đường. Hai mắt nhìn nhau, chúng tôi nhẹ nhàng kề sát. Và môi chạm môi.


Tôi đẩy cậu ấy ra nhưng những cặp môi lại tìm nhau một lần nữa, rồi lần nữa… Rung cảm chạm thấu đến tâm hồn.


Đó là nụ hôn nhẹ nhàng nhất, ngọt ngào nhất trong tất cả những nụ hôn, sẽ theo tôi mãi mãi...


Giờ cả hai đều đã trưởng thành còn “nụ hôn bị đánh cắp” là chuyện từ hồi… lớp 9. Tôi vẫn yêu anh. Mỗi khi nhớ tới anh, tâm trí tôi lại lục tìm ký ức, để có thể chơi trò “môi chạm môi” với anh một lần nữa, dù là trong tâm tưởng.


Ở nơi nào đó, tin chắc rằng anh cũng như tôi.

Giá như em biết được…

4 năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy em, anh nghĩ  “Cô ấy là người con gái nóng bỏng nhất mình từng gặp”.


Em trẻ trung và thơ ngây, anh ước ao được em “để mắt” đến. Rồi một ngày em bắt chuyện với anh, từ đó mình làm bạn.


Anh cũng không suy nghĩ nhiều về tình bạn đó, cho đến năm ngoái, khi được xếp vào học cùng lớp với em.


Chúng mình nói chuyện với nhau nhiều hơn, tình bạn cũng tiến triển thật tốt đẹp.


Những lúc anh gặp chuyện buồn, em luôn ở đó động viên, giúp anh vui hơn, mang đến cho anh lời khuyên mỗi khi anh lạc lối. Em thậm chí còn cho anh “copy” bài tập về nhà.


Càng hiểu rõ về em, anh càng thấy em lớn lao, vĩ đại. Em đối tốt với tất cả mọi người, bất kể họ là ai. Em là cô gái thông minh, không chỉ có vẻ đẹp hoàn hảo bên ngoài mà nội tâm cũng vô cùng thánh thiện. Tình bạn anh dành cho em cựa mình đổi thay.    

Giờ anh hiểu mình yêu em, yêu bằng cả trái tim nhưng em không hề biết. Ước gì anh có thể nói, thực sự, em có ý nghĩa với anh đến thế nào. Nhưng anh sợ trái tim em không hòa chung một nhịp...


Thiếu em, cuộc sống của anh sẽ mãi không trọn vẹn. Giá em biết được anh yêu em tới nhường nào.